Sơ mi của người tình

Tôi có một sự ám ảnh và hứng thú đặc biệt với những chiếc sơ mi nam. Một sự ám ảnh đầy ma mị mà không sao lý giải. Với tôi đó là biểu tượng của sự nam tính đầy dịu dàng và. hơn hết tôi yêu cái cảm giác chui vào trong chiếc áo sơ mi quyến rũ ấy mỗi sớm mai thức dậy, hít hà mùi hương đầy nam tính còn vương lại. Cảm giác như được ôm ấp và bao bọc trọn vẹn tới ngạt thở.

 

Mỗi cuộc tình qua đi, tôi có thói quen gọi anh chàng ấy bằng màu sắc áo sơ mi mà anh ta hay mặc. Và tôi nhận ra vài điều thú vị xung quanh những chiếc áo sơ mi và chủ nhân của chúng.

Anh chàng người yêu đầu tiên của tôi là một tình yêu học trò đầy trong sáng, và tất nhiên màu sắc mà anh chàng hay mặc là sơ mi trắng đồng phục. Tuy nhiên khác với đám bạn bằng tuổi luôn bật tung vài cái cúc áo bên trên cho ra vẻ bụi bặm thì anh chàng ấy luôn chỉn chu và gọn gàng với những chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu. Tình yêu anh ta dành cho tôi cũng như chiếc áo trẳng luôn cài đủ cúc, một tình yêu bình dị và cẩn trọng, tuổi 17 tôi thấy mình an toàn trong một tình yêu như vậy và sắc trắng ám ảnh tôi mãi tới bây giờ.

Anh chàng tiếp theo tôi gọi là sơ mi caro, một tình yêu nồng nàn và màu sắc. Bước qua tuổi 17, trải qua vài cú shock của tuổi nổi loạn và cả sự mất mát, tôi bước vào ngưỡng cửa đại học với một tình yêu mới đầy tự do và phóng khoáng. Anh chàng người yêu của tôi khi ấy luôn có một bộ sưu tập những chiếc sơ mi kẻ caro trong tủ. Những chiếc áo ấy được anh ta tận dụng và phối hợp với đủ kiểu thời trang mà trong mắt một con bé non nớt và đầy tình yêu như tôi khi ấy thì lúc nào trông anh ta cũng tuyệt. Khác với một tình yêu cẩn trọng của anh chàng áo trắng, anh ta yêu tôi bằng một thứ tình yêu đầy biến ảo, nồng nàn và mãnh liệt khiến tôi đôi khi muốn ngạt thở. Rồi cả cái cách mà anh ta hôn tôi cũng khiến tôi mê đắm, những nụ hôn dài bất tận và khi buông ra là lúc đầu óc tôi mụ mị bất lực. Và như những ô kẻ caro, tình yêu ấy khi vỡ cũng mang đi ít nhiều những khoảng trống khó bù lấp.

 

Người tiếp theo tới trong cuộc đời tôi là một anh chàng luôn chọn những chiếc áo sơ mi tối màu cho mình. Tôi gọi anh ấy là "áo đen". Sau một tình yêu nồng nàn đầy tổn thương, và cùng những lớn lên về suy nghĩ, tôi tìm cho mình một tình yêu "yên bình" và trầm lắng hơn. Như những chiếc áo sơ mi tối màu anh hay mặc, tôi được anh yêu bằng một tình yêu lặng lẽ và cũng đầy thờ ơ. Tới mức nhiều khi tôi phải hét lên "anh có thực sự yêu em không vậy?". Những khi ấy anh ta lại chẳng nói chẳng rằng vươn tay ôm tôi vào lòng, hôn nhẹ lên trán và khi ấy cơn bực bội trong tôi dịu xuống như chưa bao giờ xảy ra. Ở bên anh ta, tôi thích những buổi sáng chủ nhật nằm gọn trong vòng tay anh ta và cái thói quen thích mặc áo sơ mi nam của tôi do chính anh ta tạo nên. Anh ta bảo "anh thích nhìn em trong sơ mi của anh, đó là một sự sở hữu!". Rồi chẳng như hai mối tình trước, tôi là người chủ động ra đi. Chẳng một lý do rõ ràng, chỉ là chợt thấy mình chẳng còn yên bình bên "áo đen" nữa.

Rồi một vài mối tình thoảng qua chẳng kịp đặt tên, cũng chẳng kịp đậm sâu, đơn giản là những chuếnh choáng men say thì hình ảnh ghi nhớ rõ ràng nhất trong tôi vẫn là hình ảnh của những chiếc áo sơ mi đầy quyến rũ.

Và. áo trắng, caro, đen, hồng hay xám. dù là màu sắc nào, dù là cách họ yêu tôi như thế nào thì điều cuối cùng mà tôi nhớ vẫn là sự bình yên bên họ, là cảm giác được ôm ấp và vỗ về là cảm giác thấy mình nhỏ bé. Phụ nữ đôi khi vẫn nực cười như vậy, họ có thể mạnh mẽ, có thể gai góc, có thể quyết liệt tới đâu nhưng khi yêu họ vẫn sẽ chọn cho mình kẻ khiến họ cảm thấy an toàn và nhỏ bé để họ có thể tạm cất những mạnh mẽ thường ngày và làm một người đàn bà bản năng nhất.

Hiện tại, khi chẳng còn yêu ai, đôi khi trên đường khi bắt gặp những chiếc áo sơ mi trong một vài bóng dáng na ná, tim tôi vẫn lỗi mất vài nhịp, vẫn nhớ đến quay quắt cảm giác cuộn mình trong những chiếc sơ mi đậm mùi nam tính.

Nguồn: Linh Trần Blogger

 


 


Inclass.vn - dat muc tieu cap toc